Email cho chúng tôi: mattongvn@gmail.com
Hỗ trợ & bán hàng: 0981217979

𝐌𝐀̣̂𝐓 𝐓𝐎̂𝐍𝐆 – Tìm hiểu một cách dễ hiểu nhất

Chia sẻ bài viết này:

𝐌𝐀̣̂𝐓 𝐓𝐎̂𝐍𝐆 – Tìm hiểu một cách dễ hiểu nhấtMật Tông là một pháp môn đặc biệt, hình thành từ sự giao thoa giữa Ấn Độ giáo và Phật giáo Đại thừa, xuất hiện vào khoảng thế kỷ thứ 5-6 tại Ấn Độ. Còn được biết đến với các tên gọi khác như Mật giáo, Chân ngôn môn, Kim cương thừa hay Mật thừa, pháp môn này tập trung vào các phương pháp tu tập bí truyền như trì chú, bắt ấn, nhằm giúp hành giả đạt đến giác ngộ viên mãn thông qua sự hòa hợp giữa thân, khẩu và ý.Trong vô số pháp môn mà Đức Phật đã truyền dạy cho chúng sinh tu tập, mỗi pháp môn đều có một tôn chỉ riêng biệt, sâu sắc và vi diệu. Chẳng hạn như:

  • Tịnh Độ Tông lấy tôn chỉ: “Một đời vãng sanh, được bất thối chuyển”.
  • Thiền Tông lấy tôn chỉ: “Chỉ thẳng lòng người, thấy tánh thành Phật”.
  • Hoa Nghiêm Tông lấy tôn chỉ: “Lìa thế gian, nhập pháp giới”.
  • Pháp Hoa Tông lấy tôn chỉ: “Phế huyền, hiển thật”.

Riêng Mật Tông lại có tôn chỉ đặc sắc là: “Tam mật tương ưng, tức thân thành Phật”. Tam mật ở đây chính là sự hòa hợp trọn vẹn giữa Thân mật (hành động), Khẩu mật (lời nói) và Ý mật (tư tưởng). Khi ba yếu tố này đồng nhất, hành giả sẽ đạt được giác ngộ ngay trong đời này.Mật Tông được gọi là “Mật” bởi đây là pháp môn bí mật, chỉ được truyền dạy trực tiếp từ thầy sang trò (Sư thừa). Người tu tập cần có sự hướng dẫn cụ thể từ một vị thầy có kinh nghiệm, thông qua các nghi thức đặc biệt như Quán Đảnh (initiation).Theo Wikipedia, Mật Tông chia thành hai nhánh chính là Chân ngôn thừa (Mantrayàna) và Kim cương thừa (Vajrayàna). Sự phát triển của Mật Tông gắn liền với các luận sư nổi tiếng như Subha Karasimha (Thiện Vô Úy), Vajra Bodhi (Kim Cương Trí), Amoghavajra (Bất Không Kim Cương), Padmasambhava (Liên Hoa Sinh) và Dipankarasrijanàna (Atisa). Trong đó, Padmasambhava và Atisa là những người có công lớn đưa Mật Tông vào Tây Tạng, biến nơi đây trở thành trung tâm phát triển mạnh mẽ của pháp môn này.𝐌𝐚̣̂𝐭 𝐓𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐚̣𝐢 𝐓𝐚̂𝐲 𝐓𝐚̣𝐧𝐠:Trước khi Mật Tông du nhập, Tây Tạng chưa có một tôn giáo rõ ràng, chủ yếu là đạo Bon cổ truyền với tín ngưỡng thờ cúng thần linh, kể cả hung thần và ác quỷ. Cuối thế kỷ thứ 8, vua Tisongdetsen (740-786) đã mời hai vị cao tăng Ấn Độ là Đại sư Liên Hoa Sinh (Guru Rinpoche) và Antarakshita đến truyền bá Phật pháp. Từ đó, Kim cương thừa hòa nhập với Phật giáo Đại thừa bản địa, hình thành nên Lạt Ma giáo đặc trưng của Tây Tạng.Tại Tây Tạng, Mật Tông phát triển thành bốn tông phái chính:

  1. Phái Cổ Mật (Nyingmapa – Ninh Mã phái): Do Đại sư Liên Hoa Sinh sáng lập vào năm 749, ngài vốn là một giáo sư danh tiếng tại Đại học Nalanda.
  2. Phái Kagyu (Ca-nhĩ-cư phái).
  3. Phái Sakya (Tát-ca phái).
  4. Phái Hoàng Mạo (Gelugpa – Cách-lỗ phái): Do ngài Tsongkhapa sáng lập vào thế kỷ 14. Thời điểm đó, Phật giáo Tây Tạng đang chìm trong mê tín và sai lầm. Ngài Tsongkhapa đã tiến hành cải cách sâu rộng, khuyến khích người tu hành giữ giới luật nghiêm minh, tinh tấn thiền định, từ đó tạo nên một nền tảng vững chắc cho Phật giáo Tây Tạng. Về sau, phái này được gọi là Lạt Ma giáo, với người đứng đầu là Đức Đạt-lai Lạt Ma, vừa lãnh đạo tinh thần vừa cai quản đất nước.

Người muốn bước vào con đường tu tập Mật Tông tại Tây Tạng phải trải qua nghi lễ Quán Đảnh do một vị Lạt Ma uy tín chủ trì. Mật Tông nhấn mạnh vào sự tự giác ngộ thông qua thiền định và trì tụng chân ngôn (mantra).Tóm lại, dù có nhiều pháp môn và tôn chỉ khác nhau, nhưng tất cả đều hướng về một mục đích chung duy nhất: giải thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, đạt đến giác ngộ viên mãn. Đó chính là ý nghĩa sâu xa và giá trị đích thực của Mật Tông.

Chia sẻ bài viết này: